Phú ông chia tài sản, vì sao đứa con út ngờ nghệch lại được phần nhiều nhất?

0
106

Có một vị phú ông trước lúc qua đời, muốn đem tài sản chia cho đứa con mà có tính cách, hành vi chín chắn nhất. Suy đi nghĩ lại mãi, sau một thời gian, cuối cùng, ông đã nghĩ ra một cách.

Ông gọi ba cậu con trai đến trước giường, nói rằng: “Ta quyết định chia tài sản, nhưng không biết phân chia thế nào mới phải, liệu có thể nhờ các con giúp đỡ hay không? Mỗi người các con hãy cầm lấy hai tờ giấy, một tờ viết ra ưu điểm của mình, còn tờ kia viết ra khuyết điểm của hai người khác, rồi đưa cho hai người kia ký tên. Không kể là ưu điểm hay khuyết điểm, ai viết được càng nhiều, và lại hoàn thành chuyện này sớm nhất, thì người đó sẽ nhận được phần chia tài sản nhiều nhất”.

Tranh minh họa phú ông: (Nguồn mnhophung.pgdvuban.edu.vn)

Ba anh em nghe xong liền vội vàng làm theo, và hẹn trước với cha buổi sáng ngày hôm sau sẽ công bố kết quả tại phòng của ông.

Sáng sớm ngày hôm sau, ba anh em đều có mặt ở trước phòng của lão phú ông. Trong lúc người con cả đang tranh cãi không ngừng với người con thứ hai, thì người con út an nhàn ngồi ở một bên. Người cha hỏi cậu tình hình thế nào, cậu con út nói đã có được chữ ký của hai người anh. Người cha rất đỗi kinh ngạc, hỏi cậu làm thế nào?

Người con út nói: “Tờ giấy con viết ra ưu điểm của mình là trống không, tờ giấy viết ra khuyết điểm của hai anh trai cũng là trống không. Con cho rằng bản thân mình không có ưu điểm, họ cũng không có khuyết điểm. Vậy nên hai anh dễ dàng tiếp nhận, đương nhiên cũng vui vẻ ký tên cho con“. Xem ra cái ngờ nghệch của cậu lại hoá khôn ngoan. 

Lão phú ông lại gọi hai người con lớn đưa ra tờ giấy liệt kê ưu điểm và khuyết điểm của họ. Lão phú ông xem xong rồi phì cười, ưu điểm và khuyết điểm được viết trên hai tờ giấy của cả hai vừa khéo lại nhiều như nhau. Điều thú vị là, điều mà người này tự cho là ưu điểm của mình lại chính là khuyết điểm trong mắt của người kia. Quan điểm nhìn nhận vấn để của hai người họ hoàn toàn trái ngược nhau.

Người cha thấy hai người con tranh cãi không thôi, lại hỏi người con thứ ba có cách nào tốt có thể giúp họ hòa giải hay không. Người con trai thứ ba nói: “Con đề nghị họ trước hết hãy ký tên vào tờ giấy viết ra khuyết điểm của mình, nếu thừa nhận khuyết điểm của mình trước, thì đối phương cũng sẽ đồng ý với ưu điểm của người kia“.

Hai người anh nghe thấy vậy, bèn thử làm theo cách của người em, kết quả quả nhiên tất cả đều vui vẻ, hai tờ giấy viết ra ưu điểm và khuyết điểm đều được dễ dàng có được chữ ký của nhau.

Lão phú ông mỉm cười gật đầu, đối chiếu với bản liệt kê của ba anh em, thời gian có được chữ ký của người con thứ ba lần lượt là 10 giờ 1 phút và 10 giờ 2 phút, chỉ chênh nhau có 1 phút. Còn chữ ký của hai người con trai lớn thì là chênh nhau đúng 24 giờ đồng hồ.

Lão phú ông đưa cho ba anh em mỗi người một lá thư, bên trong có để một mẩu giấy, trên đó viết rằng: “Vốn dĩ muốn người khác chấp nhận suy luận của mình thì rất dễ, chỉ cần ta trước hết thừa nhận bản thân mình có khuyết điểm, thế thì ưu điểm mới có không gian trưởng thành. Vốn dĩ muốn người khác chấp nhận phương pháp của mình là đơn giản thế đó, chỉ cần trước hết hiểu cảm nhận của người khác, chứ không phải khư khư bảo vệ cảm nhận của mình”.

Ranh giới giữa ưu điểm và khuyết điểm vốn không ở trên người chúng ta, mà là ở trong tâm người khác.

Theo jgospel
Thiện Sinh biên dịch

Xem thêm: